Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Bạn đã thực sự dấn thân rồi.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em.
Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.
Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.
Tôi cười khùng khục trong họng. Có lẽ là phim hình sự. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt.
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau?
Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.
Mân mê hoài cuốn anbum. Bác không thoát được ra đâu. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.