Pinkyxx

Anh nhân viên đấm bóp số hưởng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trong một bài tiểu luận về "Nhân tánh" ông kể: "Khi 8 tuổi, tôi về nghỉ hè ở nhà cô tôi. Các nhà chính trị Đức hoảng sợ. Và đổi ngày đó lấy tấm giấy một trăm, y cũng không đổi.

    Nhưng máy của ông nóng hơn vậy nhiều. 8- Cho nên khi bạn gặp một người mệt nhọc, không còn sức tươi cười với bạn được, thì bạn hãy mỉm cười với người đó đi. Đặt những câu vấn làm sao cho tự nhiên người ta phải đáp "có".

    Mắt lòa, cụ không trông rõ hình, nhưng câu hỏi độc nhất của cụ là: "Trong hình bà bận áo gì, cháu?". Nhưng rồi sẽ xảy ra sự chi, chắc bạn đã đoán được. Trước khi từ giã ông, thì ông đã bán cho tôi một tấm thẻ hội viên.

    Thí dụ thứ nhất: Một ông đại tung mà ta gọi là R. Vì người nào không còn lấy một nụ cười để tặng kẻ khác, người đó cần nhận một nụ cười hơn ai hết. Nhưng ông không tiến được một bước nào hết.

    Bà ấy tên là Druckenbrod. Bạn có thể dùng thuật đó mỗi ngày. Nhiều năm trước, một khách hàng giận dữ bước vào văn phòng ông J.

    Xin bạn nhớ lời này của Emerson: "Mỗi người đều có chỗ hơn tôi; cho nên ở gần họ, tôi học họ được". Làm việc trong một phòng như phòng này thực là một cái thú. Tôi ngắm nghía, thán thưởng và xin ông kể cho nghe vì những đại sự mà ông đã phát nó ra".

    Rồi nó lại bận bi-gia-ma như người lớn. Xin bạn nhớ rằng người viết bức thư đó làm trọng mãi (mua bán chứng khoán) ở thị trường chứng khoán Nữu Ước một nghề khó tới nỗi 100 người thì có 99 người thất bại. Ông nhận ngay rằng không có sự giúp đỡ ấy, ông không thể nào viết bài báo cáo cho ông hội trưởng được.

    Đứa lớn nhất tên Jim, mười tuổi, phải giúp việc trong một lò gạch: đẩy xe cát, đổ cát vào khuôn, phơi gạch. Khi ông nghe không rõ một tên nào, ông nói: "Xin lỗi, tôi chưa nghe rõ". Bây giờ tôi biết làm thinh.

    Sứ giả bình tĩnh nghe ông tướng quạu đó, để mặc ông tuôn ra những lời cay đắng ra cho hả lòng, và chỉ gật đầu tán thành và "mô phật". Tin chắc rằng chị có nhiều chỗ đáng quý mà không ai biết, chị hăng hái sửa soạn, trau giồi nhan sắc đến nỗi tuổi xuân của chị mà chị quên bẵng đi, trở lại rực rỡ trên nét mặt chị và người ta không thấy chị xấu nữa. Một hôm, người ta đặt nó lên một chiếc ghế cao, để cho nó nấu món cháo của nó.

    Nếu chúng ta biết đem ra ánh sáng những tài năng sâu kín của những người ở chung quanh chúng ta, thì chẳng phải là ta chỉ dẫn đạo, cải thiện, phân phát họ mà thôi, ta còn cải tạo họ nữa. Không có chi làm đẹp lòng họ bằng. Tôi không móc trái cây vào lưỡi câu để nhử chúng, mà móc vào đó một con trùn hay một con cào cào, rồi đưa đi đưa lại trước miệng cá và hỏi nó: "Cá có thèm không?".

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap