Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Tôi rất hay chảy nước mắt. Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên.
Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Có người quay lưng lại ngắm hoa. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu.
Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Là dông dài, là ngắn ngủi. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.
Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Một kẻ lạc loài vô cảm. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Thi thoảng viết nhưng không tiện. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.
Hót nhiều cũng không hay lắm. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có.