Tôi khiêu vũ theo một lối cổ từ hai chục năm về trước. Tại sao người phàm như chúng ta lại nghiêm khắc hơn Ngài?. Nhưng vì tôi chỉ là một thằng người nên tôi thấy nhục lắm và thầm oán tiểu thuyết gia đó đến nỗi mười năm sau, khi hay tin ông ta chết, tôi đã chẳng tiếc một người có tài mà chỉ nhớ tới sự ông đã làm thương tổn lòng tự ái của tôi.
Nhưng nắng giọi làm lở sơn, nên chính tay tôi phải sơn lại. Mỗi lần ông đi biểu diễn tài nghệ về, người bếp đó luôn luôn đích thân dâng ông một món ăn đêm mà ý nấu riêng để ông dùng. Nhờ trường hợp bất ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho ta.
Nhưng ông đã khéo gợi những tình cảm cao thượng nhất của họ. Bây giờ, gặp người coi thang máy, người giữ cửa, người bán giấy xe, gặp ai tôi cũng chào hoặc mỉm cười. Người mướn nhà luôn luôn kêu nài.
Tự nhiên, tôi trọng những tài ba đức tính đó. Tôi nhất định làm cho bà ấy đương thù ghét tôi, phải có thiện cảm với tôi. Thành thử có lần luôn 27 giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo.
Mấy tháng trước cuộc bầu cư Tổng thống Roosevelt, Jim Farley viết mỗi ngày cả trăm bức thư cho dân miền Bắc và miền Tây. Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội. Tại sao? Vì một số đông khách hàng khác cũng giao hàng cho chúng tôi vào lúc đó.
Nhưng những cuốn tổng mục ấy phân phát gần hết rồi. Khi hành động, suy tính, người ta chỉ nhớ tới nguyên do thiệt. Rồi nó lại bận bi-gia-ma như người lớn.
Nhưng trong trường hợp này, nó có thiệt là thích hợp không? Mặc dầu lời lẽ hữu lý và ôn tồn, ta cũng nên đoán trước nó sẽ có tiếng vang gì trong đảng chúng ta. Nên để cho y tự định đoạt lấy. Đặt những câu hỏi bắt người ta phải trả lời "có" là một điều rất dễ.
Tôi hứa với ông rằng những đồ đồng của ông sẽ làm và giao đúng hẹn, dù tôi phải ngưng hết thảy những công việc khác lại". Con Rex hiền và dễ thương. Ông có tài, có nhiều tương lai, dù ông làm việc ở đâu cũng vậy.
Khi chúng tôi tới Paris, lúc ấy ông có mặt tại đó, ông tiếp đón chúng tôi và tự lái xe đưa chúng tôi đi coi châu thành nữa. Và khi chúng tôi cần tới họ, họ vội vàng lại liền, có vẻ cảm ơn chúng tôi lắm". Những lời điên rồ hợm hĩnh và vụng dại đó, ông tuyên bố giữa công chúng, trong khi ông qua thăm Anh hoàng; ông lại cho phép tờ báo Anh Daily Telegraph công bố lên mặt báo nữa.
Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett. Ông học ít lắm, nhưng là một trong những nhà tài chánh lớn nhất ở châu Mỹ; ông thú rằng chỉ nhờ phương pháp của ông mà ông thành công. Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi.