Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.
Tôi cũng tưởng mình đùa. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng.
Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Nhưng mà tôi bỏ học. Ta chờ ai đó đến hỏi ta.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Nhưng không phải sở thích.
Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Cái bút này vỏ kín như bưng.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Cái bút này vỏ kín như bưng.