Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.Cái này không rõ lắm.Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng.Tôi đi bộ cũng được.Ông viết tất cả, không sửa chữa.Không, tôi không cần biết.Người ta đã bị vô số những cái mũ luật pháp, nguyên tắc, tư tưởng… chụp lên đầu.Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra.Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.