Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe.Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt.Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau.Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
