Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Chưa nổi, đồng chí ạ. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Tôi cất tờ giấy vào cặp. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi.
Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.
Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Để râu toàn bọn chả ra gì.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Để thoát khỏi nỗi chán chường.
Hiện sinh hết thì còn gì là người. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.