Pinkyxx

Người phụ nữ đã có gia đình đi ngoại tình

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.

    Tay tiếp tục thả giấy vào. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.

    Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên.

    Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.

    Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ.

    Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Tôi chốt trong, không thưa. Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái.

    Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.

    Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.

    Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Dù lúc đó chả nghĩ gì. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy.

    Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap