Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Bạn không mong bác đọc lắm. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm.
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.
Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Là dông dài, là ngắn ngủi.
Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.
Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.
Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Có lí do cũng không khóc. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.
Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt.
Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm.
Chỉ có con mèo không ngược. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết.