Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết.Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà.Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản.Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em.Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ.Và cô bạn ấy phá lên cười.Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
