Mẹo nhỏ #45 này không chỉ áp dụng đối với các nhà hàng. Mọi người sửng sốt khi anh ấy thay đổi thành những chủ đề anh quan tâm hơn. Đọc lại một vài thư điện tử cũ của bạn để biết bao nhiêu câu bạn có thể chuyển lại để bắt đầu bằng từ bạn.
Bạn và vợ của bạn có thể tham dự với chúng tôi bữa tối vào tuần tới được không? Bạn sẽ được thưởng thức tài nấu nướng của Sasha. Tôi đưa cho anh ta một chiếc máy thu băng nhỏ trên bàn của tôi. Toàn bộ mưu mẹo đó nghe như sự sỉ nhục đối với tôi… cho đến khi tôi nhận thấy nó phát huy tác dụng tốt như thế nào.
Diễn đàn riêng của tôi thì không như vậy, những diễn giả (người thích gọi là diễn giả chuyên nghiệp), ngoài giọng nói to, mồm rộng và cái tôi lớn luân chuyển trong hội nghị của ngành, họ còn đánh giá về nhau. Kaylie, bạn đã bao giờ phát hiện ra danh tính của người thầm say mê bạn và đã gửi cho bạn gói kẹo chưa? Các nha sỹ đã nói gì? Tôi đã cố lấy keo gắn nó lại, nhưng nó không còn được như cũ nữa.
Bạn muốn nói là tôi có thể tống khứ được những vị khách không mong muốn Trên thực tế, đó là điều hoàn toàn thú vị và hợp lý, khi bạn đang cùng nói chuyện với những người bạn theo đạo Thiên chúa. Một bạn đã lấy hộp cơm trưa của con ngày hôm nay, và từ sáng con chưa ăn gì cả.
Đừng nói bằng thì quá khứ không chắc chắn. Có lẽ, sau một vài cốc bia vào một buổi tối, bạn của bạn bắt đầu kể với bạn một chuyện gì đó mà chắc rằng khi tỉnh táo anh ta sẽ không bao giờ kể. Chẳng hạn, bạn có muốn nói về một bộ phim mà bạn đã xem không? Hoặc về những bài học cưỡi ngựa mới của bạn? Có lẽ bạn muốn nói với họ là bạn đang nâng cấp ngôi nhà của bạn.
Bất kể khi nào bạn coi cách nhìn đó là phù hợp cho dù bạn đang đánh giá về một ý kiến, một đề xuất kinh doanh hoặc về một người hãy sử dụng cách nhìn chăm chú. Hơn nữa, hãy tiến nhanh về phía thảm họa. Còn ngồi phía bên phải ám chỉ điều ngược lại.
Tôi rất ghét triết lý ăn miếng trả miếng. Hỡi các quý bà, tôi đặc biệt yêu cầu các bà hãy sử dụng Mẹo nhỏ này vì nhiều lý do hơn là chỉ nhìn trông tự tin. Tôi tin rằng cô ấy đúng.
Những phần in nghiêng cho thấy phản ứng của người nhận là nhân vật nổi tiếng. Khi quay về chỗ ngồi, tôi đi qua chiếc ghế chỗ cô bé ầm ĩ đó ngồi. Tất cả há hốc mồm kinh ngạc một cách rõ ràng trước phản ứng của cô ấy.
Điều này đúng đối với kinh nghiệm và sự vật. Anh ta không bày tỏ nhận thức về cảm giác của bạn và giáo sư. Người bạn của bạn sẽ rất cảm kích và cảm thấy rất hài lòng.
Đó không chỉ là tiếng gào thét khổ sở của một đứa trẻ. Hãy để tôi cho bạn biết cuốn sách này viết về cái gì và không viết về cái gì và sau đó bạn sẽ tự quyết định. Tóm lại, ôm hoặc không ôm đã trở thành một chủ đề gì đó mang tầm cỡ quốc gia, chủ đề có thể biến những lời chào hỏi xã giao thành thảm họa xã hội.