Pinkyxx

Gái già dâm đãng thích súng tây

  • #1
  • #2
  • #3
  • Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.

    - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Bác cũng bị đau chân. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.

    Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.

    Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.

    Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.

    Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.

    Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Xung quanh là người. Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi.

    Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Cảm thấy khỏe hơn một chút.

    Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác.

    Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap