Nhưng nhà tôi bình tĩnh nói: "Này mình, chúng ta đi lần này có nhiều người dẫn đường.Đừng do dự, lo lắng hoặc đi ngược trở lại.Nhưng con cái ta làm sao biết mang ơn được, nếu ta không tập cho chúng như vậy? Lòng bạc bẽo mọc tự nhiên như cỏ dại.Thế là lời qua tiếng lại, không khí Vermont hoá ra khó thở, u ám.Một ngày mùa đông, bà đi trên đường, trượt chân té trên giá và nằm bất tỉnh trên vỉa hè.Người hay ưu tư cũng đừng kể gì những việc lặt vặt, mới có thể bỉnh tĩnh trong tâm hồn được.Bác sĩ lo bệnh đã nhập óc, nổi mụt trong óc thì tất chết.bà chủ nhà cười, ông cũng cười, và lại đưa bà ta coi thêm hình.Hồi tinh thần tôi suy loạn, tôi coi một kíp làm đêm có 18 người.Vui quá! như trò chơi tuyệt thú vậy!".