Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.Tôi không thích mèo.Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể.Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.Êm dịu và hoang vắng.Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.
