Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy.
Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.
Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào.
Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa.
Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Cá với bác gái xem đội nào thắng.
Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.
Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.