Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Đời sống cần những đột biến.
Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Để không khóc, phải cười thôi.
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà.
Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.
Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Tôi không muốn đi đâu cả.
Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Thế có phải đỡ cho cả hai không. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.
Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Bạn lại cười một mình. Cái đó làm bạn tỉnh ra.