Pinkyxx

Em thư ký say sỉn bị sếp đụ trong khách sạn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trong hai năm nay, tôi đã sửa chữa gần hết. Khi thấy mệt, nên nằm sấp xuống sàn và cố vươn người ra cho thật dài. Xét cho cùng, ông Lincoln nói đúng.

    Nhưng tôi, tôi không ham đặc quyến đế vương ấy. đều đã dạy nhân loai, nhưng trình bày như Dale Carnegie thì hơi có tính cách vị lợi, và tôi nghĩ trong đời cũng có một đôi khi chúng ta cần phải tỏ thái độ một cách cương quyết chứ không thể lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi được. Hăng hái làm việc thì sẽ không thấy lo lắng và mệt nhọc nữa

    Sau vào phòng riêng của bác sĩ; trông nét mặt ông mà chúng tôi kinh hoàng. Điều gì đã không tránh được thì lo buồn làm gì? Nhưng con cái ta làm sao biết mang ơn được, nếu ta không tập cho chúng như vậy? Lòng bạc bẽo mọc tự nhiên như cỏ dại.

    Chương trình của ông là viết mỗi ngày năm trang. Óc của loài mau quên một cách kỳ lạ. Ông cưới một cô gái mà ông yêu lắm, tên là Thietra.

    Phương pháp chắc chắn nhất để quên kẻ thù là ta để hết sức lực, trí não phụng sự một chính nghĩa cao cả hơn bản thân ta. Câu đó trong bài Thánh ca: Sung sướng mà thôi ư? Tôi còn thấy muốn nhảy múa điên cuồng lên nữa chứ? Tôi có thể thiệt thà nói rằng không bao giờ tôi phí thời giờ để tiếc và than thở rằng sao mình không phải là một Thomas Hardy thứ nhì.

    Bởi vì mệt mỏi đến với ta mau lẹ lạ thường. Ta nên nhớ rằng lòng biết ơn là một đức tính cần phải được bồi dưỡng; vậy muốn cho con cái ta có đức tính ấy, chúng ta phải làm gương cho chúng. Đừng trì hoãn, đừng xao nhãng, vì chúng ta sẽ không bao giờ trở lại con đường chúng ta đã trải qua".

    Khổng Tử nói: "Một người giận luôn luôn đầy những chất độc" [23]. Ban đầu có khó thiệt, song tôi gắng sức tỏ ra dễ dãi, vui vẻ và như vậy chẳng những dễ chịu cho gia đình mà cả cho tôi nữa. Bạn có thích sống không? Có muốn sống lâu và khoẻ mạnh để hưởng cái vui "ăn ngon ngủ kỹ làm tiên trên đời" không?.

    Tôi ráng học, chẳng bao lâu đứng đầu lớp mà không bạn nào ganh tị hết, vì tôi đã tìm hết cách giúp họ rồi. Bây giờ tôi dám nói không ngoa rằng đời tôi thật là nhàn hạ". Tôi rất tiếc không nhận được cái may theo học ông Brandwine tại Đại học đường George Washington ở Nữu Ước.

    Con nít thì nói: "Ước gì tôi lớn thêm được vài tuổi nữa". Hội biết tôi có máy điện thoại ở đầu giường, nhờ tôi thông tin giúp hội. Duy Franklin không đợi tới tối thứ bảy mới xét mình.

    Rồi tôi giao du, với bạn bè, xin nhập một hội nhỏ. Khi hay tin, bà nổi giận đùng đùng - và 50 năm sau, bà vẫn chưa nguôi. Dường như vô lý đấy.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap