Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.
