Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác.
Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Chẳng có gì đáng bực cả. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Hãy bắt tôi, nếu có thể.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa.
Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Cặp giò kia phàm tục quá.
Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế.
Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Bởi bạn là người sòng phẳng.
Rao giảng cũng là chơi. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.
Để người ta phải nể. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu.