Mình không bao giờ thả.Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.Cô gái bảo: Vô duyên.Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè.Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.