Bông có mắc gì đâu, nhất là lúc giữa mùa.Ông làm cách nào? Tất nhiên ông không nói cụt ngủn rằng ông bận việc lắm.Chê một đứa nhỏ, một đức lang quân hay một người làm công rằng họ đần độn, không có một chút tài năng gì, rằng họ "đầy bị thịt", "đoảng vị", chẳng được việc gì, không hiểu chút chi hết, tức là diệt hết ý muốn tự cải của họ đi.Như vậy ông tỏ rằng ông quan tâm tới ông chủ đó và xí nghiệp của ông ta.Tôi khen ông ta khéo quản lý căn phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không đủ tiền trả.Nghệ thuật làm cho kẻ thù trở nên bạn thân, đến như vậy là tuyệt khéo.Sau này, tôi áp dụng một cách lịch sự hơn, đối đãi với họ có lễ độ hơn.Nếu bạn tin rằng mọi người đều chú ý tới bạn, thì xin bạn trả lời tôi câu này: "Nếu bạn chẳng may chiều nay từ trần thì sẽ có bao nhiêu người đi tiễn bạn tới huyệt?".Người đó bảo tôi: "Không biết ông đã làm gì mà chủ tôi thích ông tới nỗi ngồi đâu cũng chỉ nói tới ông thôi".Vừa nói, tôi vừa viết hai điều hại đó trong cột "Hại", rồi đưa tờ giấy cho ông ta và nói: "Xin ông cân nhắc kỹ lưỡng lợi và hại đi, rồi cho tôi biết ông quyết định ra sao".