Chuyện tôi sắp kể là chuyện một người có thiệt, ông Léon Shimkin, vừa có cổ phần lại vừa làm giám đốc một nhà xuất bản lâu đời nhất tại Mỹ: Nhà xuất bản Simon Schuster ở Nữu Ước. 000 triệu) tinh trùng, nhưng chỉ có một tinh trùng thành ta thôi. Ba chục năm qua, anh Sam Vauclain thành Hội trưởng công ty đóng đầu máy xe lửa Baldwin.
Điều ấy rất tự nhiên. Trong thâm tâm ông thất vọng, nhưng vẫn tự nhủ rằng "phải cố làm sao tránh không oán hận một ai". Sau hơn một giờ kinh hãi, tôi mới bắt đầu suy nghĩ một chút.
Quyết định vậy rồi tôi lên giường ngủ say như một khúc gỗ. Ông thú thiệt công việc bán kính ấy không dễ dàng đâu. "Dù sao cũng mặc, mẹ chỉ muốn cho chúng sống theo chúng thôi.
Hãy theo gương đại tướng Eishenhower, đừng phí phạm thì giờ, dù một phút đi nữa, để nghĩ đến những người bạn không ưa. Không ai làm được việc đó hết, trừ phi chính bạn, Nhưng điều mà tôi có thể làm được là chỉ cho bạn biết những người khác trừ 50% nỗi lo của họ ra sao - còn bạn phải tự trừ nỗi lo của bạn! Tôi chép tập cho một đứa khác và bỏ nhiều buổi tối chỉ toán cho một bạn gái.
Theo một cuộc điều tra của tờ báo "Gia đình của phụ nữ", 70 phần trăm nỗi lo của ta là do vấn đề tiền nong. Burton, là một trong hai truyện ấy. Bất kỳ một luật sư hay một chủ ngân hàng nào cũng có thể kể hàng chục gia đình, trong đó chồng ki cóp suốt đời, hy sinh mọi thứ, không dám ăn, mặc, để tiền lại cho vợ goá, con côi mà rồi gia tài tán tận.
Tôi làm gì lúc ấy? Tôi hay tin chiều thứ Bảy. Sau cùng ông lại bác sĩ khám bệnh. Mà chúng tôi bị tấn công ở dưới sâu chỉ già nửa con số sau một chút.
Thì chắc chắn như vậy rồi vì tất cả đều do ưu tư mà sinh ra! Tôi đã dùng 30 vạn Mỹ kim làm vốn mà chẳng thu được một xu nhỏ lời. Thật ra nó có nghỉ trong một khoảng khắc mỗi lúc bóp vào.
Ví dụ như định để một giờ đào hầm ra, nửa giờ san phẳng đống tuyết, mộtt giờ chêm đống thùng xăng cho được vững, một giờ đục những ngăn chứa sách trong bức tường hầm đựng thức ăn và hai giờ để thay một cây ngang gẫy trong chiếc xe". Kiếm thêm cách nào? Thì tìm xem thiên hạ có cần gấp vật gì mà hiện nay chưa được cung cấp đủ không? Đó là cách của bà Nellie Speer ở Nữu Ước. Schopenhauer cũng nghĩ như vậy trong câu này: "Trên đường đời, hành lý quan trọng nhất phải mang theo là lòng nhẫn nhục".
Những người đó trong tuổi thơ đã được thở một không khí ấm áp và chói lọi tình âu yếm, nên bây giờ đáp lại lòng thương ấy. Chúng tôi đi thăm khu vườn của John D. Còn những bạn khác thì chết ở đấy sau mười ngày tra tấn.
Tờ Times có đăng một bài nói về một sĩ quan bị trọng thương ở Guadalcannal. Howell, nay đã quá cố, nói với tôi rằng khi còn là một viên giám đốc trong uỷ ban U. Đừng đương hành động mà ngừng để xem xét lại nữa.