Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.
Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm.
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Như thể kéo một con vích lên bờ.
Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Tôi biết là tôi rất khỏe. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.
Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.
Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.