Cuối cùng, tôi từ bỏ ý định dạy cho ông ta “một bài học nhớ đời”.Nhưng thật ra khi kiểm lại trong túi đều là tiền đi vay của ngân hàng cả.Ông Praphan nghe theo vì tưởng rằng tôi là người cùng phe, nhưng ông ấy vẫn là một nhà thương lượng sành sỏi, không dễ dàng bị thuyết phục.Tôi cố gắng khảo sát nhu cầu thị trường và năng lực sản xuất của các nhà máy chế biến mà tôi quen biết, xem họ có thể làm những mặt hàng khác mà tôi thấy có cơ hội thâm nhập thị trường hay không.000 bạt tiền tiết kiệm, hoặc lúc kinh doanh thua lỗ mất 8 triệu bạt, tôi thở phào nhẹ nhõm và tự hào về sự thành công của mình, dù lúc đó tôi chỉ mới 30 tuổi đời.Thời đó gọi điện thoại quốc tế phải đến tổng đài điện thoại trung tâm chứ không thuận tiện và nhanh chóng như ngày nay.Nó giúp tôi luôn có một cuộc sống ổn định, vững vàng.Ông Joseph cũng là cựu sinh viên cùng trường đại học với chúng tôi.Còn những khuôn mặt còn trẻ như tôi thì rất ít.Ông dùng những lời lẽ ngọt ngào của một nhà kinh doanh lõi đời để ca tụng và thuyết phục bố tôi.