Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Còn phải dậy đi học sớm. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng.
Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt.
Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. 21 tuổi thì còn phải đến trường.
Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.
Vậy thôi, bạn sống bình thường. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.
Hai khoang thiện, ác. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Tôi vẫn không nói lời nào…
Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Không có chim non ở trong. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian.
Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ.
Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực.