Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Cô gái bảo: Vô duyên.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Không, tôi không cần biết. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.
Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.
Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.
Mấy ý tứ chợt ngân nga: Ông đã quên những lạc thú ấy. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt.
Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn. Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.