Họ không thê tự tìm ra cho mình một việc làm tốt. Họ “buộc phải trở thành những nhà quản lí doanh nghiệp, nhà tư bản công nghiệp, những người tạo ra việc làm. Tôi không có lí do gì để chán nản.
Thậm chí còn có cả một quyển sách nhan đề “Ông Kia-Su” (Ông Khiếp sợ) đã nổi tiếng nhanh chóng trên đảo quốc này. 11 tuổi, ông được đặt tên là Nguyến Tất Thành theo phong tục “vào làng” của quê cha. Anh đã hy vọng rằng đó là cơ hội để anh được tái hợp cùng gia đình.
“Không có bất cứ thành công nào thực sự mà không có mất mát. Tôi sẽ thành công ngoài xã hội. Khi gặp anh trên đường, lúc nào bạn cũng nghe lời chào hỏi vui vẻ của anh.
Họ đã sử dụng các thiết bị của xưởng sữa chữa xe đạp của họ để chế tạo ra chiếc máy bay đầu tiên . “Đúng là phải có một đích đến để chuyến đi hướng về đó, nhưng vấn đề là ở chỗ chuyến đi này không có điểm dừng. Để kiếm sống, bà phải nhận thêm làm một số công việc vặt như nấu ăn hay dạy tiếng Anh, sau cùng bà dành dụm tiền để mở một nhà hàng nhỏ bán pizza.
Tôi không biết phải mất bao nhiêu năm đứa con mới trả lại được khoản tiền mà cha mẹ đã phải bỏ ra cho việc học của nó. Nếu một nhóm tế bào làm được điều này, tức là phát triển không cân xứng và hấp thu dinh dưỡng từ các tế bào bên cạnh, thì theo thuật ngữ y học, đó sẽ là các tế bào UNG THƯ! Mặc dù đã vắng mặt trog ngành công nghiệp điện ảnh được 4 năm, cô trở lại và gây chú ý khi đóng cùng vai chính với Thành Long trong bộ phim “Câu chuyện của cảnh sát”: Siêu cảnh sát, bộ phim ăn khách hanhg đầu châu Á vào năm đó.
“Mỗi ngày tôi hút ba gói thuốc lá” bà cụ trả lời. Ngay cả những người bạn tốt nhất cũng vội vã xa lánh ông vì nghĩ ông đã hóa điên. Chính xác là 2 năm sau, tôi đã bắt đầu “ngứa nghề” trở lại.
Thậm chí có khi chúng ta còn phải học những kĩ năng mới! “Không phải bạn đã thất bại , mà bạn chỉ chưa tìm ra được cái gì hơn thế!” Điều gì sảy ra chẳng quan trọng lắm.
Thật sự mà nói thì tôi cũng không biết từ “xã hội chủ nghĩa” có nghĩa gì. Vẻ đắc thắng luôn bộc lộ qua mỗi cử chỉ của anh ta . Nhưng Michelle không phải là loại người chỉ biết nghiền ngẫm những cái gì đã mất đi.
Vào một ngày định mệnh, một quyển sách đặc biệt nằm trên bàn, ngay trước mặt tôi. Chào đời ở Trung Quốc năm 1893, ông di cư sang Singapore lúc 10 tuổi. Vì thế, đừng ép buộc chúng phát triển một cách không tự nhiên.
Bà cũng rất sung sướng và hạnh phúc bên đứa con trai khỏe mạnh và đẹp trai đã 15 tuổi. Vâng, cái giá của thành công là sự kiên trì. Và khi tôi hỏi cô tại sao cô không thể đạt được 500.