Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết.
Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình.
Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Được nói chuyện, được trao đổi. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.
Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Bác là bác rất không hài lòng. Một kẻ lạc loài vô cảm.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.
Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.