Không phải chúng tôi phát đạt ngay đâu. "Nói xong, tôi thấy dễ chịu hơn, đã lâu chưa bao giờ được bình tĩnh như lúc ấy. Chúng ta phí đời chúng ta quá.
Sự lo lắng về mất ngủ làm hại sức khỏe hơn là sự mất ngủ Vui quá! như trò chơi tuyệt thú vậy!". "Tôi bắt đầu suy nghĩ về lỗi lầm của tôi và quyết định trước khi đầu cơm, sẽ rán tìm ra bí quyết của nghề ấy.
Bây giờ, mỗi lần lo nghĩ về một điều gì không sao thay đổi được, tôi nhún vai nói: "Quên nó đi". Ông có thể tưởng tượng nỗi lo âu của vợ chồng tôi khi ngồi đợi trong phòng khách không? Người nào cũng bồng con trên tay, còn chúng tôi thì tay buông xuôi và tự hỏi chẳng biết còn được bồng cháu nữa không. Tới chuyện của ông H.
Lúc nào cũng lo sợ không yên. Hồi đó tôi sống một thời kỳ khó khăn. Tôi làm đúng như vậy.
"Những nỗi bực mình nhỏ nhặt của ta cũng vậy. Làm như trâu vậy, mà mỗi giờ không được tới một đồng nữa, cũng không được tới cắc rưỡi nữa, cũng không được tới một cắc nữa. bà kể lại rằng: "Mới đầu tôi vầy bọt trắng li ti và nhẹ nhõm lềnh bềnh trong chậu nước.
Cái nguyên tắc nên nhớ đi vay là nếu bạn chắc chắn sẽ trả nợ ngay, thì sẽ được tính lời nhẹ hoặc vừa phải, và bạn sẽ trả được. Vả lại nếu tôi nghĩ tới chuyện cũ hoài, chắc tôi không thể sống lâu". Khi vợ y thình lình đau, y lo quá, sinh ngay chứng đau răng.
Ông chủ của bạn muốn bạn yêu nghề, để ông thâu được nhiều tiền hơn. Con đường đời chỉ qua một lần thôi. Kế đó, từ từ duỗi thẳng những ngón chân, rồi để cho chúng dãn gân ra.
Suốt mấy giờ liền, tôi cứ nghĩ đến con người tàn tật mà vẻ tự mãn đã lộ ra mặt như vậy. Do kinh nghiệm, tôi cũng biết rằng giao quyền cho những người không xứng đáng tai hại lắm. Ông Loftin 70 tuổi và đau, phải nằm ở giường hoài.
Đoạn để cho đầu tự nhiên gập xuống, quay đi quay lại ít lần, như một quả bóng. Tôi cốt hỏi như vậy để họ khỏi ngó vào bộ áo tồi của tôi mà. Ông đã kể bốn nguyên nhân chính thường sinh ra chứng nầy.
Nhưng tôi cũng lại biết rằng theo luật thì hãng tôi phải chiụ trách nhiệm về hành động của người làm công. Chính ông đã phải công nhận rằng chẳng làm nên công chuyện gì nếu đã không học mười sáu giờ một ngày để bù lấp sự thấp kém của mình. Ở chỗ kiếm được ít huê hồng quá, không xứng với công vất vả đi chào khách.