Pinkyxx

Hai Người vợ Người chồng mới chuyển đến được cạnh bên nhà mời đi cắm trại và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.

    Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.

    Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ.

    Hôm sau đi thi thấy bình thường. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.

    Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ.

    Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.

    Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Theo một cách của riêng em.

    Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.

    Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra.

    Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap