Để có được may mắn, bạn không nên chần chừ, phải cải tạo, phải tạo ra những điều kiện và môi trường tốt hơn. Ông vẫn tìn rằng mình còn có thể tạo nên may mắn cho chính mình. Vào buổi sáng thứ sáu, Nott vẫn buồn bã lang thang trong khu rừng già.
- Thì ra chuyện là như vậy. Bất thình lình, một cơn gió lạnh ập tới khiến chàng rùng mình, và một việc mà chàng không thể nào tưởng tượng đã xảy ra. Nó thật đến độ chàng chắc chắn rằng đây là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ lần đầu tiên mọc lên.
Ông nghiêng người ra phía trước nhổ lên một đám cỏ dưới đất. Chân thành chúc các bạn sẽ tìm được may mắn trong cuộc sống của mình. Nott nghĩ: "Cái gã điên đó chắn chắn cũng chẳng tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ cho dù hắn có đào nát khu rừng này lên.
May mắn phải do chính người đó tạo ra. - Dẫu sao thì ta cũng đã sống với những giấc mơ thật đẹp mấy ngày qua trong khu rừng này. - Dĩ nhiên ta không biết nhiều về nó nhưng ta cũng biết một đôi chút.
Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả. hãy bảo trọng nhé, chàng trai. Đôi mắt sáng và đôn hậu của ông biểu lộ sự lắng đọng của một người trải nghiệm và ánh lên cái nhìn của một tâm hồn rất trẻ trung.
- Ta phải tìm ra ai đó nói khác đi mới được. Anh chẳng biết làm gì hơn ngoài việc chạy đi săn đuổi vài sinh vật hay con thú kỳ lạ. Anh sẽ nói chuyện với Sid để xem anh ta có muốn về cùng anh không.
Từng phút từng phút một trôi qua và Nott đã bắt đầu sốt ruột : Còn cần gì nữa? Các ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng. - Trong một thời gian dài quản lý công ty, tôi đã không thực hiện bất kỳ sự thay đổi nào vì mọi việc dường như diễn ra rất xuôi chèo mát nái.
Trong mấy năm qua không một ngày nào mà tôi lại không cố tìm ra cậu trong những gương mặt mà tôi nhìn thấy. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng: - Mới đầu tôi đi rửa xe.
Kỳ lạ thay, bây giờ Sid ít cảm thấy lo lắng hơn về việc liệu mảnh đất mình chọn có đúng là nới Cây Bốn Là thần kỳ sẽ mọc hay không. Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của ngày hôm nay sang ngày hôm sau. Nhưng khu vườn không còn như trước đây nữa: nó đã được lát đầy gạch.
Nott thật sự chán nản. Chàng cũng mơ được cầm nó trên tay, tận hưởng mùi có thơm nồng nàn tiết ra từ những chiếc lá hình trái tim xanh biếc. Giờ anh có nên tiếp tục ở lại nữa hay không? Ý nghĩ bỏ cuộc bắt đầu nhen nhúm trong đầu Nott.