Tôi quen một người làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn trong 15 năm.Tôi biết những người da trắng mà y đã kể tên.Khi nó trống rỗng thì tạo hoá cho một cái gì ùa vào trong đó liền.Chính vì vậy mà tôi bắt đầu mất ngủ".Bà than số phận chẳng ra gì và viết thơ cho cha mẹ sẽ quay về Nữu Ước, không thể ở lại cái địa ngục này.Tôi nóng tính và hay oán.Ông cho họ cổ phần trong các tổ hợp sản xuất để họ được lãnh mỗi tháng một món lợi tức nhất định tới mãn đời.Nên nhớ rằng: "Đời người như bóng câu, hơi đâu mà ngĩ tới những chuyện nhỏ nhen, không đáng kể".Không có thì giờ để phí.Dầu đến Tổng thống Hoa Kỳ cũng không thể bắt ông dậy để nghe điện thoại khi ông đã "nằm quay ra ngáy".
