Banh rổ là môn thể thao thích nhất của tôi mà tôi không có đủ bạn chơi. Ông sẽ ban riêng cho tôi một ơn lớn nếu ông vui lòng trả lời những câu hỏi đó và thêm vài lời bình phẩm mà ông cho là có ích rồi bỏ bức thư vào trong bao thư có dán cò sẵn tôi gởi theo đây. Và, tức thì, không kịp nghĩ ngợi gì hết, tôi đã thấy tôi ngồi vào hội, lần đó là lần thứ nhất trong đời tôi.
Ông có muốn biết tài sơn ghế của tôi không? - Trưa nay ông lại dùng cơm với tôi, tôi chỉ cho ông coi. Xin bạn nhớ kỹ điều đó. Tức thì mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu thổi mạnh như bão.
Cả hai chúng tôi đều hài lòng. Rồi họ lựa một người khác cho chỉ huy phòng kế toán. ở trường, không có cuộc tranh biện nào mà tôi không có mặt.
Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Nhờ trường hợp bất ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho ta. Overstreet, không ngài nào dạy được cho nó một chút nghệ thuật làm đẹp lòng người.
Bạn muốn những người bạn gặp gỡ đồng ý với bạn. Tại sao? Tại người viết đã xin người nhận bạn cho một ân huệ nhỏ, mà như vậy tất nhiên người nhận thư tự thấy mình quan trọng lắm. Bọn họ bèn yêu cầu này nọ.
Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con. Chúng ta phải nhũn nhặn vì chúng ta chỉ là phàm nhân. Ông bèn cho gọi một người giúp việc ông là ông James L.
Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đã làm cho ông chưng hửng, hết giận. Ai không đồng ý với mày thì mày có giọng cứng cỏi với người ta. Dù là bữa cơm "của tôi", con chó "của tôi" hay nhà "của tôi", cha "của tôi", nước "của tôi", Trời "của tôi" - cái "của tôi" nào cũng có mãnh lực như nhau hết".
Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy. Không những tán thành nơi lựa làm kho hàng, mà còn vạch cho cả một chương trình để mua cửa hàng đó, dự trữ hàng hóa và khai trương xí nghiệp mới. Chị ta đáp còn làm, nhưng chỉ có đầy tớ ăn, còn trên bàn chủ không ai dùng tới.
Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là: "Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ". Tôi bảo: "Này, anh Emile. "Bắt đầu câu chuyện bằng cách tặng người đó vài lời khen thành thật".
kể lại: "Lúc đó, trong phòng im lặng như tờ, không khí lạnh ngắt như băng. Chị sửa soạn thật gọn gàng. Mà hết thảy công trình đó chỉ có mục đích làm cho khán giả say mê và thì giờ chóng qua.