Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Mấy người này trông nhát lắm.
Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân.
Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.
Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế.
Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Giấc mơ cũ rồi mà.
Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.
Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao.
Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Mân mê hoài cuốn anbum.
Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.