Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ.
Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều.
Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài.
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.
Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui.
Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ.
Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. 000 dành dụm được từ đầu tuần. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.
Còn quá nhiều điều để viết. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm. Mấy ý tứ chợt ngân nga:
Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.