- Anh chỉ vào tấm bảng. - Không sao, anh cứ tiếp tục đi. - Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được.
Nhưng không sao cả, James đã quá chán nản trước tình trạng mỏi mệt triền miên của mình và anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là có thể tạo ra những kết quả khá hơn - những kết quả mà anh đã nhìn thấy từ cuộc sống của Jones. - Khởi đầu thì khá tốt. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều.
Rồi James lùi ra xa vài bước để đọc lại tất cả những gì anh đã viết lên tấm bảng trắng. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn.
Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. James cảm thấy rất vui. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.
- Không đơn giản đâu. - Không đơn giản đâu. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn.
Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. James cảm thấy rất vui. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:
- Lại Jennifer nữa sao? Cậu không đùa đấy chứ! Sao cậu cứ hay gặp vấn đề với cô ta thế? Giờ đây anh không còn băn khoăn nữa mà tập trung suy nghĩ xem mình nên bắt đầu như thế nào và nên thay đổi những gì. Và giờ về nhà của anh lại tùy thuộc vào mức độ hoàn tất những công việc quan trọng cần giải quyết trong ngày hoặc khối lượng công việc còn tồn đọng trong ngăn hồ sơ.
Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James. Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn. Nhân viên của James cứ luôn miệng càu nhàu và cảm thấy bản thân họ lúc nào cũng phải chịu áp lực công việc rất lớn.
Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Và James sung sướng ngắm nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ trong vòng tay mình.
"Mình phải chấm dứt tình trạng kiệt quệ này! Mình phải thay đổi. Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James. Có lúc anh vẫn muốn tự mình làm lấy mọi công việc hoặc giao hẳn cho ai đó đáng tin cậy và yên tâm đón chờ một kết quả tốt đẹp.