Tôi và thằng em lại về.Tiếc là tôi không phải quí khách.Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được.Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn.Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không.Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.
