Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.
Tiếc là tôi không phải quí khách. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Không biết thanh minh thế nào.
Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Chính nó làm bạn đau không ít. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.
Ta không thích nổi cáu. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Ông cụ rất phấn chấn.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh.
Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.
Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.