Vì tôi chịu khó và vui vẻ giúp đỡ người khác cho nên hết lo lắng và ưu phiần.Các y sĩ đều dùng thuốc tê mà không lần nào ông phản kháng rên la.Nhưng bây giờ tôi nói giọng chững chạc rằng tôi đến Kanass City để làm việc.Việc đó không phải dễ, vì trong khi chúng ta lo lắng, cảm xúc thường lên tới cao độ.Ấy xin đừng nghĩ rằng tôi cho bệnh của họ là bệnh tưởng! Họ có bệnh thiệt như những người đau nặng vậy.Thực tôi không còn thì giờ mà cũng không còn sức để lo lắng nữa".Cứ nghĩ tới nội việc hôm nay thôi".Khi không có việc gì làm thì óc ta như trống rỗng.Sau bà mở phòng cố vấn tư, để giúp những người lo lắng mất ăn mất ngủ vì kiếm chẳng đủ ăn.Bạn có thể nói rằng trường hợp của bạn khác, làm sao áp dụng được những cách kia.