Ánh mắt anh dừng lại nơi tấm ảnh chụp cùng nhân viên dịp hè năm ngoái. Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. Làm thế nào điều này có thể xảy ra nhỉ? Anh đã hết sức cẩn trọng cơ mà.
Áp dụng mức độ này khi bạn hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của người được ủy thác công việc và khả năng rủi ro xảy ra là ở mức tối thiểu. Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả.
Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: Và tôi đã nghe theo lời khuyên của họ. Suốt mười lăm năm qua, nhờ làm công việc huấn luyện và đào tạo các nhà quản lý, nhằm giúp họ phát huy tối đa năng lực của bản thân, tôi có dịp được gặp gỡ với những người đến từ nhiều ngành nghề khác nhau, nhu cầu và mục tiêu của mỗi người cũng rất khác nhau.
Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy. - Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James.
- Giờ thì tớ hiểu rồi. - Josh không đợi James phải nói ra điều đó. Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn!
Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. Bất kỳ học viên nào từng tham gia khóa học của tôi cũng đều cảm thấy bớt căng thẳng hơn trước. - Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không?
Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn! - James siết nhẹ bàn tay vợ và cúi xuống thì thầm. Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư.
Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình.
Sau tất cả những gì chúng ta đã làm, tôi không thể tin là cô lại có thể làm tôi thất vọng đến như vậy!". Tớ muốn xác định những điều cần cải thiện, phát huy những điều tốt đẹp và khen ngợi thành quả của nhân viên. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện.
Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. Một lần nữa, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào?