Bạn sẽ cảm thấy rất ngớ ngẩn, nhưng chính cử động này của cơ thể bạn sẽ kích động não của bạn để khiến sự liên tưởng tới niềm vui trở thành tập quán nơi bạn. Chúng ta phải nhớ rằng mỗi chuyện đều có tầm quan trọng khác nhau đối với mỗi người và mỗi người đánh giá sự việc xảy ra mỗi khác tùy theo hoàn cảnh và viễn tưởng của họ. Một số kinh nghiệm được bạn lấy ra bằng ý thức, số khác bằng vô thức.
Khi tôi bắt đầu cuộc nghiên cứu trong lĩnh vực này, Tôi bị hoang mang vì sự rối loạn của các quan điểm đối nghịch nhau do những chuyên gia được coi là có trình độ ngang nhau phát biểu ra. Giữa Stanislavsky Lech và biết bao nhiêu người phải bỏ mạng ở trại tập trung, khác biệt là ở chổ nào? Tất nhiên có nhiều yếu tố, nhưng một sự khác biệt quyết định chính là anh đã đặt một câu hỏi khác với những người kia. Nếu không có hành động, thực ra bạn chẳng quyết định gì cả.
Một hôm tôi xin mẹ tôi cho uống "thử ít bia". Lần này qua lần khác, ông đều nhận thấy rằng ngay lúc một bệnh nhân được chuẩn đoán - nghĩa là lúc họ được dán nhãn cho các triệu chứng của họ - thì bệnh của họ lập tức trở nên tệ hơn. Chúng ta ngốn vào cơ thể đầy chất béo, những thực phẩm không có chất dinh dưỡng, chúng ta đầu độc lục phủ ngũ tạng bằng thuốc lá, rượu và ma túy và chúng ta ngồi thụ động trước màn hình tivi.
Thiên tài đích thực của ông là ở khả năng tự tạo ra niềm tin chắc chắn. Nhiều khi những chuyện bạn tưởng là thất bại chỉ là những thách đố nhất thời thôi. Nguyên nhân của tình trạng vô vọng này là do chúng ta nghĩ sự thất bại của chúng ta là cái gì vĩnh viễn, toàn diện và cá nhân.
Một trong những cách mạnh nhất để tăng giá trị trong thập niên 90 trở đi là hiểu rằng trong xã hội hôm nay, của cải được tạo ra nhờ việc phân phối. Tôi đã soạn ra cho mình một danh sách câu hỏi để tự hỏi mình mỗi buổi sáng khi thức dậy. Thực ra nằm trên giường tôi không làm được cái gì hết.
Cũng có thể chỉ là vì anh liên tục tập trung vào một tiêu điểm là câu trả lời cho câu hỏi nóng bỏng của mình. Tôi nhận ra rằng tôi không thể nào được tự do hơn là tôi đang được trong lúc này. Ngược lại, những người thất bại thường quyết định chậm chạp và thay đổi quyết định rất nhanh, lập trường của họ liên tục chao đảo.
Tôi đã từng gặp biết bao nhiêu người, may mắn và không may mắn, thành công và không thành công; tôi thực sự muốn biết cái gì đã cho phép những người thành công đạt được những thành tích vĩ đại, đang khi những người khác có hoàn cảnh tương tự hay khá hơn lại đã bị tiêu diệt. Nhiều năm trước đây, tôi gặp một tình trạng dễ thất vọng và tức giận. Dầu sao tôi tự cho mình là "thông minh" và người thông minh thì không coi điều gì là tích cực khi nó không thực sự tích cực! Và quanh tôi cũng có rất nhiều người ủng hộ quan điểm đó của tôi (và họ cũng thất vọng trong đời họ giống như tôi).
Vào giờ nghĩ giữa trận đấu của đội Browns, cậu chạy lại chỗ đội đang uống nước và cậu thấy ai đang đứng trước mặt mình? Chính là thần tượng của cậu. Chỉ là một cuốn phim thôi!" Martin kể lại rằng lúc ấy anh ta biết mình sắp sửa làm cuốn phim đó và bắt đầu khỏi bệnh. Thế là anh chỉ nghĩ là trên đời này anh không thể nào còn tìm được một người phụ nữ xinh đẹp như cô bạn gái cũ.
Nếu bạn không thay đổi cảm giác hiện có, bạn sẽ tiếp tục cảm thấy thế nào? Chắc chắn là tồi tệ lắm! Bạn có muốn phải trả cái giá đó và tiếp tục mang những cảm giác tiêu cực này đến người khác hay tình huống khác không? Nếu bạn có thể thay đổi bây giờ, bạn sẽ cảm thấy khoan khoái hơn chứ. Mọi người chúng ta bẩm sinh đã có khả năng để trở thành anh hùng, để làm những hành vi táo bạo, dũng cảm và những cử chỉ cao thượng hầu làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn cho người khác, cho dù trước mắt nó đòi hỏi sự hi sinh đau khổ của bản thân mình. Nó quan trọng hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.
Vả lại, các bài thuyết trình của tôi đều tuyệt vời cả sao? Còn lâu. Chọn sự linh động chính là chọn hạnh phúc. Ông nội tôi, Charles Shows từng là người viết kịch bản cho Walt Disney trước khi cụ chuyển sang làm việc cho Hanna-Barbera để làm các phim hoạt hình với các nhân vật như Yogi và Huckleberry Hound.