Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Sau đây là một số dữ kiện. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.
Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.
Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.
Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.
Không chung chung như những nhà mị dân. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.
Mình không bao giờ thả. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người.
Một điều rất hệ trọng. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.
Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia.
Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ. Thôi nhé, cất ngay đi.