Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.Rồi chúng tôi vào phòng tập.Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già.Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước.Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.