Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.Còn phải dậy đi học sớm.Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.Sai là vô trách nhiệm.Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa.Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu.Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.
