Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều.Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi.Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi.Phố phường quanh nhà lại bình thường.Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.