– Nhìn dáng vẻ ngày nay, tôi nghĩ ông đã là một người rất thành đạt. Lúc nghe Megiddo nói như vậy, những người nông dân đó cũng chế nhạo lại các ông. Tôi biết làm gì với hắn ta nữa đây? Ngay cả người cha hiền lành của hắn cũng vì hắn mà tiêu tán hết sản nghiệp.
Chúng ta là những con người tự do mà ! – Kobbi hưởng ứng. - Đúng, tôi vốn biết điều đó là sự thật. Thẻ đất sét vỡ thành trăm mảnh.
Cách đây bốn mươi năm, Sharru Nada đã từng ganh tỵ với những con người này! Ông ước gì mình được thay thế chỗ của họ! Nhưng sau bốn mươi năm, địa vị của ông và họ thật khác hẳn. - Kìa, đó là người giàu nhất tại vương quốc Babylon đấy! Trông ông ấy bình thường như bao con người khác thôi mà. Dabasir có vẻ như phớt lờ trước tình cảnh của Tarkad.
Hừ! Với sức người có hạn, thì ai có thể làm nhanh công việc khó nhọc này chứ? Ông níu một người lại hỏi, người đó đáp: Vì ngay bây giờ, cậu là một con người tự do!
- Thưa ông Algamish! Ông là một người rất giàu có. Ngoài ra, hãy hưởng thụ cuộc sống trong khả năng bạn có thể, đừng quá keo kiệt hay tiết kiệm đến mức bủn xỉn. - Con rất muốn trở thành một người giàu có.
Đây chính là phương thức chữa trị thứ hai cho một túi tiền lép xẹp: “Kế hoạch hóa những khoản chi tiêu ngay từ bây giờ sẽ giúp các bạn đáp ứng được những nhu cầu cần thiết, hưởng thụ những niềm vui trong cuộc sống, đáp ứng những ham muốn chính đáng và bảo đảm một cuộc sống no đủ trong tương lai”. Một lát sau, Nomasir chậm rãi kể tiếp: Một cái túi nặng trĩu những đồng tiền vàng vẫn có thể nhanh chóng trống rỗng nếu không có những đồng tiền khác bổ sung vào.
Các bạn đừng nên nhầm lẫn giữa những khoản chi tiêu cần thiết trong cuộc sống, với những khoản chi tiêu bởi những sở thích của cá nhân. Kế hoạch này còn giúp bạn nhận thức được đâu là những ham muốn chính đáng và đâu là những ham muốn nhất thời, đồng thời chỉ ra những nguyên nhân gây thất thoát tiền bạc và ngăn chặn nó bằng cách kiểm soát các khoản chi tiêu. Ông bèn thì thầm hỏi anh ta:
Tôi còn phải chăm lo cho cuộc sống vợ tôi nữa. Ông ấy hứa quyết tâm sẽ làm theo những lời khuyên tốt đẹp của tôi. Rồi sau đó, đoàn lữ hành của tôi rơi vào tay của bọn đạo tặc chuyên cướp bóc trên sa mạc.
- Vàng chứ, chọn vàng chứ! – Hai mươi bảy người cùng đồng loạt lên tiếng. – Tarkad vừa đáp vừa nhìn cái đùi dê ngon lành đang bày ra trước mặt hai người. Ông Arad Gula rất vui sướng khi nghe lời khuyến khích của ông và nói rằng ông ấy cảm thấy xấu hổ về sự hèn kém trong những lời nói vừa rồi của mình.
"Có một người nông dân hiểu được tiếng nói của loài vật, nên vào mỗi buổi chiều, ông ấy thường nán lại trong chuồng gia súc để nghe các con vật nói chuyện. Cháu thấy đấy, chính trong thời kỳ bi đát nhất của cuộc đời, công việc vẫn luôn chứng tỏ là người bạn tốt nhất của ông. Đối với người cho vay, ông ấy lấy anh để làm vật chứng vay tiền đấy.