Kìa! Những người có tóc hoe vàng đến từ phương Bắc; những người da đen hay cười đến từ phương Nam; và cả những người da nâu nữa. Phần lớn mọi người đều vui vẻ chấp nhận, thậm chí họ còn sẵn lòng giúp đỡ tôi, nhưng cũng có một số người trách cứ tôi. - Của Megiddo và của cậu nữa.
Bởi trên thực tế, không ai có thể phủ nhận rằng sự dồi dào về vật chất có thể làm cho đời sống con người trở nên tốt đẹp hơn. Bởi vì, anh ta không chịu cho biết tên của mình. Ông chưa hiểu rõ, nhưng ông tin vào những gì Megiddo đã nói.
Dabasir cũng không có ý chia sớt với anh chút gì cả, thậm chí cũng không đẩy cho anh một vụn nhỏ bán mì nhỏ, mà để nó rơi xuống sàn nhà. Ông Arad đặt tay lên vai ông và nói: Nó đem lại sức mạnh, niềm tin mãnh liệt để ông có thể phấn đấu nhằm thoát khỏi thân phận hẩm hiu của mình.
Nhưng với chúng ta, tốt nhất là hãy xem công việc như một người bạn tốt. Sau này, khi công việc làm ăn phát đạt, anh ấy sẽ trả tiền cho tôi. - Đây là một vấn đề rất hay và đáng để chúng ta thảo luận.
- Bất cứ ai cũng có thể bị biến thành nô lệ. Nếu không, anh sẽ giống như con lừa trong câu chuyện tôi vừa kể, chỉ phải gánh chịu những gánh nặng của người khác mà thôi. Nhà vua bảo với ông chủ đi xây dựng một con kênh lớn, nên sai tao đi mua thêm các nô lệ để về làm cho nhanh.
Đây là một sự đầu tư quan trọng cho tương lai của con, vì vậy con hãy nhanh lên. - Vâng! Con muốn lắm chứ, nhưng con không thể rời khỏi chỗ này được. Dabasir cũng vậy, nhưng lần này anh gọi lớn:
Tuy nhiên, vua Nabopolassar đã mất trước khi nhìn thấy công trình hoàn tất. Bởi vì có rất nhiều người thấy vàng thì mắt sáng rực lên và ý muốn chiếm hữu nó hiện rõ trên gương mặt. Nhưng tôi đã nhanh trí đề nghị với ông ấy:
Và ở đó sẽ không có ai biết được tôi đã từng là một người nô lệ. Tôi đã cho ông ấy vay tiền để mua lương thực và hạt giống mới. Anh có bao giờ nghe câu chuyện về người nông dân ở Nineveh hiểu được tiếng nói của loài vật chưa? Tôi không cho rằng đây chỉ là một câu chuyện phiếm do người ta bịa đặt ra trong lúc rảnh rỗi đâu.
Ông Sharru Nada đã khá cao tuổi, nhưng vẫn tỏ ra tinh nhạy và luôn vui vẻ, hòa nhã với mọi người. - Con xin kể tiếp câu chuyện đến giai đoạn con đang lâm vào cảnh túng quẫn và thất vọng nhất trong cuộc đời mình. Nó đã giúp tôi có được sự thành công như hôm nay đấy.
Chúng có bộ lông dài rất mượt mà và mềm mại. Mãi tới xế trưa ngày hôm sau đó tôi mới đến được một vùng hoang vu không có người ở, cũng chẳng khác gì sa mạc. Và tôi hứa rằng sau bữa tiệc tối nay của những con người quý phái, tôi sẽ trả lại ngay cho anh.