Cha tôi bán hàng thịt, còn mẹ tôi là một người nội trợ bình thường.Lời nói đó là: “ Cuộc sống đã hết sức tử tế với tôi.Chẳng hạn, nếu bạn có nhiều tiền, bạn sẽ mạo hiểm nhiều hơn.Tôi có thể cảm nhận được điều đó.Tôi đến ký túc xá sinh viên và chơi bài poker với vài sinh viên ở đó và như thể định mệnh đã sắp đặt, tôi thắng nhiều ván và có đủ tiền tham dự hội thảo.“Không, không, tôi không nghĩ thế, nhà biên đạo nói, nếu cô có đủ năng lực thì cô sẽ chẳng thèm để ý đến những lời mà tôi nói đâu!”.Các tế bào trong cơ thể ta không đủ khả năng dùy trì sự phát triển mà không chết.Một lần nữa giấc mơ của cô lại tan vỡ.Khi đó,tình thế hết sức vô vọng.Trong khi chờ kết quả thi lớp 6, tôi phụ trông cửa hàng tạp hóa của cha tôi.
