Nhất quyết phải cạo râu. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Hai khoang thiện, ác. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.
Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.
Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.
Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Nhưng đành phải nhả ra.
Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Hai chuyện này khác nhau. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.
Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Còn lười và nhát, thì chịu. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom.
Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. 000 dành dụm được từ đầu tuần. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.